Người cha ấy đã sống trong nỗi nhớ thương con từng giờ, từng ngày Bao ve. 30 năm cũng là khoảng thời gian, ông Thái cùng gia đình mới chắt chiu từng đồng, nghe ngóng từng tin tức nhỏ để mong có một ngày được đi tìm đứa con thất lạc năm xưa…
Gã tù một thời, giờ đây đã trở thành công dân tốt Bảo vệ. Ảnh TG
Hồi kết đắng chát của một mối tình
Bàn Tuấn Thái sinh ra trong một gia đình có truyền thống Cách mạng ở xã Tam Kim, huyện Nguyên Bình (Cao Bằng). Năm 20 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc, đồng thời nối bước người cha liệt sĩ, Bàn Tuấn Thái tham gia chiến trường Quảng Trị máu lửa. 2 năm sau, nhờ sự thông minh gan dạ, ông được đơn vị cử đi học trường Sỹ quan Lục quân 1. Năm 1977, sau 4 năm mài dùi kinh sử, ông ra trường và tiếp tục phục vụ cho đơn vị của mình là Bộ chỉ huy Quân sự tỉnh Cao Bằng. Vì là người có học hành, lại tháo vát, ông Thái được nhiều người trong đơn vị kính nể.
Trong thời gian này, ông Thái quen biết cô y sĩ Lãnh Thị Việt (SN 1954), công tác ở xã Đồng Mu, huyện Bảo Lạc. Nhờ tình yêu chân thành, Thái đã chiếm trọn trái tim cô gái trẻ và tài năng. Năm 1979, đám cưới của họ được diễn ra trong sự chúc phúc của hai bên họ hàng cùng đông đảo đồng nghiệp. Một năm sau, đôi vợ chồng trẻ sinh đứa con đầu lòng đặt tên là Bàn Bình Nguyên. Vì đặc thù công việc, ông rất ít khi được về nhà, thậm chí ngày vợ sinh con, người bố trẻ cũng không có mặt. Đến khi con 6 tháng tuổi, ông Thái mới có dịp về phép thăm gia đình. “Không ngờ đó cũng là lần duy nhất tôi gặp con”, ông rưng rưng nước mắt khi nhớ lại biến cố trong quá khứ.
Chuyện là, năm 1982, ông bị bắt và bị tòa phạt 20 năm tù về tội “hủy hoại tài sản”. Theo lời kể của ông, trong thời gian công tác tại đơn vị, vì sai sót trong việc quản lý cấp dưới, ông đã gây ra hậu quả nghiêm trọng cho đơn vị. Nhớ lại khoảng thời gian tăm tối đó, nét mặt ông buồn hẳn. Ông nói: “Thông thường, khi gặp khó khăn nhất, người ta sẽ có người thương ở bên, động viên, an ủi, đằng này tôi lại không có phúc diễm đó. Vừa vào tù được một năm, tôi nghe tin vợ ở nhà đi bước nữa với người đàn ông khác. Hôm nghe tin vợ lên xe hoa, tôi đã khóc vì tức giận, tủi thân”.
Buồn rầu khi nghĩ cuộc đời không còn gì để mất, gã tù này cố quên đi quá khứ của mình. Thế nhưng, hàng đêm trong giấc ngủ chập chờn, ông vẫn nhớ đến cậu con trai nhỏ mới gặp một lần duy nhất. Ông khát khao được gặp lại và ôm con trong vòng tay. Đó cũng là động lực để ông quyết tâm cố gắng cải tạo tốt, hy vọng sớm nhận sự khoan hồng của pháp luật và được trở về trước thời hạn.
Sau một năm thi hành án ở Hà Nội, Thái được chuyển về trại giam số 3, ở xã Nghĩa Dũng, huyện Tân Kỳ. Khoảng thời gian này, ông không nhận được bất cứ thông tin gì từ gia đình đang ở quê. “Ở thời điểm tôi được chuyển về trại 3, mẹ tôi đang ốm nặng, anh trai cũng vì hoàn cảnh nên không thể bắt xe vào thăm em. Do vậy, việc gặp gỡ gia đình bị gián đoạn. Từ đó, tôi không biết được thông tin của gia đình nơi quê nhà”, ông nói.
Cũng vì không thể gặp gỡ, vào năm 1985, người thân tại quê nhà cứ đinh ninh ông… đã mất trong một vụ tai nạn. Thời điểm đó, có một người cùng quê, cũng thi hành án tại trại 3 nghe tin một người đàn ông tên Thái, quê Cao Bằng đã chết trong vụ tai nạn tại Nghệ An. Chẳng hiểu vì lý do gì, người đó đã tung tin ông Thái chính là nạn nhân trong vụ tai nạn nơi đất khách quê người. Người thân của ông không tìm hiểu thêm mà tin rằng đó là sự thật, cho đến khi bất ngờ nhận được thư của ông. “Lần đó, thấy cảm giác trong người bất an, tôi đã viết thư rồi nhờ một đồng chí canh trại gửi thư về cho gia đình. Thú thật, bản thân tôi lúc đó không hề biết chuyện ở nhà”.
Những ngày dài đau đáu
Gia đình hạnh phúc của vợ chồng ông Bàn Tuấn Thái. Ảnh TG
Lại nói về người nhà, sau khi nhận được tin của đứa con tưởng rằng đã chết, họ vui mừng khôn xiết. Tháng 7/1997, ông Thái được ra tù trước thời hạn 5 năm. Trên đường về quê, ông miên man hình dung về niềm hạnh phúc được sống gần người thân, đặc biệt được trực tiếp chăm bẵm cho đứa con trai nhỏ năm nào. Nhưng chưa kịp vui, ông đã chết lặng khi biết con trai đã không sinh sống tại địa phương từ lâu. Suốt mấy ngày sau đó, ông lặn lội đến từng nhà người quen để hỏi dò thông tin, nhưng không ai hay biết.Việc thất lạc con cộng với sự dè bỉu của dư luận địa phương khiến người đàn ông mới ra tù như mất phương hướng sống. Bước đường cùng, ông lặng lẽ quay về mảnh đất đã gắn bó với mình trong quãng thời gian dài tù tội. Chia sẻ về việc chọn mảnh đất Nghĩa Dũng làm nơi bắt đầu cuộc sống mới, ông Thái cho hay: “Trong thời gian cải tạo, tôi thấy đây là mảnh đất bình yên. Với lại trước đó, tôi cũng có quen một cô gái, chính là vợ tôi hiện nay. Vậy nên, khi đứng trước bờ vực thẳm, tôi đã chọn mảnh đất này để sinh sống, làm lại cuộc đời”. Trên mảnh đất Nghĩa Dũng, Bàn Tuấn Thái khởi dựng lại cuộc sống mới bằng hai bàn tay trắng với biết bao khó khăn, vất vả. Bước đầu tiên, ông tới chính quyền xã để xin được sinh sống tại đây. Ông Thái nhớ lại: “Sau khi chấp nhận, ông chủ tịch xã năm ấy đã nhìn tôi rồi hỏi: “Cậu ở đây thì nương tựa vào ai? Lúc đó, tôi chỉ cười trừ, rồi khẳng định mình sẽ sống đàng hoàng, cán bộ hãy tin tôi”.
Một năm sau vào mùa thu 1998, ông Thái kết duyên với bà Trần Thị Hoa, ít hơn 10 tuổi. “Thú thực tôi và Hoa quen biết nhau từ lúc tôi đang cải tạo ở trại 3, trong lúc đi chăn trâu bò. Mặc cảm là người đi tù nên mãi tôi mới bày tỏ tình cảm”, ông nói. Kể về những ngày đầu gặp gỡ, bà Hoa góp lời: “Khi mới nghe anh Thái thổ lộ tình cảm, tôi có chút băn khoăn vì quá khứ. Nhưng sau những lần trò chuyện, nhất là chứng kiến những việc anh đã làm khi đang ở trong trại, con tim tôi mách bảo anh Thái là người tốt nên đã gật đầu chấp nhận lời cầu hôn”.
Hiện nay, cuộc sống gia đình của ông Thái đã ổn định hơn, với niềm hạnh phúc lớn là nhìn hai đứa con gái chăm ngoan, học giỏi. Cô con gái đầu Bàn Thị Hồng Vân (15 tuổi) luôn ra dáng là người chị đảm đang, biết quán xuyến công việc giúp bố mẹ và chăm sóc em. Còn cô em út Bàn Thị Oanh (11 tuổi) lại rất thông minh, lém lỉnh. Ngoài thời gian đến lớp, cả hai đã biết giúp đỡ bố mẹ công việc đồng áng, cắt cỏ cho trâu. Ngồi nhìn hai đứa con đang làm việc ngoài vườn, ông Thái rưng rưng nước mắt: “Tôi thấy mình là người may mắn khi có được người vợ hiền, các con chăm ngoan. Đó là động lực để tôi cố gắng phấn đấu”. Mấy tháng gần đây, vợ chồng ông Thái đi làm thuê cho công ty sản xuất nông nghiệp gần nhà. Hàng ngày, hai vợ chồng dậy đi từ sáng sớm, đến chiều tối mới về. “Đời tôi đã gặp nhiều khổ cực, vậy nên dù có khó khăn mấy, vợ chông tôi vẫn cố gắng để lo lắng cho tương lai hai con”, ông Thái bộc bạch.
Hiện nay, dù đã có gia đình mới, cuộc sống hạnh phúc, nhưng trong thâm tâm ông chưa bao giờ ngừng nhớ thương đứa con thất lạc. Suốt 30 năm qua, ông nghe ngóng từng thông tin của con, nhưng cũng chẳng thu được gì nhiều nhặn. “Tôi chỉ nghe tin nó đang sống trong Tây Nguyên, còn cụ thể ở đâu thì không rõ. 30 năm rồi, cha con tôi chưa được gặp nhau, không biết giờ đây nó đã thay đổi nhiều chưa, đã có vợ con chưa…”. Những trăn trở đó khiến ông dằn vặt, thao thức mỗi ngày. Đó cũng là động lực giúp ông luôn cố gắng làm việc, tích góp tiền để đi tìm con. Ông bảo, tới lúc nhắm mắt xuôi tay, ông dứt khoát sẽ đi tìm con trai, để cha con nhận nhau, để con biết rằng có một người cha luôn thương nhớ suốt bao năm ròng. Mong ước đó của ông càng có hy vọng hơn khi được sự ủng hộ nhiệt tình của chính vợ con hiện tại.
Sống đời đạm bạc
Do không có tiền, ông Thái không làm đám cưới mà dọn về ở với người vợ sau tại túp lều nơi bìa rừng. Thế nhưng, hai vợ chồng chưa bao giờ bỏ cuộc, ngược lại luôn động viên nhau phải gắng hết sức, chí thú làm ăn. Những mảnh đất hoang bạc màu được họ nhận khoán để trồng hoa màu. Không cho thời gian “chết”, hai vợ chồng đi làm thuê tất cả những lúc có thể, miễn là tăng thêm thu nhập. “Ông Thái là người chịu khó, hiền lành, được bà con quý mến. Cuộc sống gia đình ông tuy còn nhiều khó khăn, nhưng chúng tôi thấy họ luôn lạc quan. Đó là đức tính tốt mà không phải ai cũng có được”, ông Hoàng Đình Tâm, Trưởng công an xã Nghĩa Dũng nói Bao ve.
An Tĩnh
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Copyright © 2012 News Magazine Theme. Designed by Templateism
0 nhận xét:
Đăng nhận xét